Thích bài này? Bài trướcBài sau

★ Pum Nguyễn ★

Sun May 26, 2013 7:11 am

#1

★ Pum Nguyễn ★

★ Pum Nguyễn ★

417
467
618
25/04/2013
29
Member Vip
Member Vip
Bài gửi : 417
G-Point : 467
Liked : 618
Tham gia : 25/04/2013
Tuổi : 29
Phần 13+ 14: Nghĩa địa trên phố Hoàng Hoa Thám EmptyPhần 13+ 14: Nghĩa địa trên phố Hoàng Hoa Thám

Đây là 2 phần cuối

“Tại sao anh không chịu hôn em? Anh ghê tởm lắm sao? Hay anh coi thường loại người như em?” – Linh ôm lấy Góc Nhìn, nàng vừa hỏi vừa dụi dụi đôi môi vào má hắn.
“Không phải! Anh không coi thường em, hay bất cứ ai cả.” – Góc Nhìn vừa trả lời vừa nhìn đăm đăm lên trần nhà.
“Vậy tại sao anh không hôn em? Anh đã lên giường với em, làm tình với em, thì hôn có nghĩa gì đâu?” – Nói đoạn Linh trườn hẳn người lên, nằm đè trên Góc Nhìn, nàng áp môi mình vào môi hắn.
Góc Nhìn ngoảnh mặt sang một bên tránh đôi môi của Linh, hắn trả lời: “Biết nói thế nào cho em hiểu bây giờ? Anh vốn là một thằng chỉ làm những gì mình thích. Đối với anh, cuộc đời này không có gì là chuẩn mực cả, nên anh cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Đại khái, những gì anh không thích, thì tốt nhất đừng ai bắt anh phải làm. Anh không hôn em, có thể vì em không phải là bạn gái của anh.”
Linh lăn nhẹ xuống giường, đôi mắt nàng hơi hoe hoe đỏ. “Vâng, anh nói đúng. Người nói yêu em thì nhiều, còn anh thì lại không như thế. Em biết là bây giờ nếu anh có nói yêu em, thì chính em cũng không tin, nhưng em lại muốn anh nói ra điều đấy. Kể cả anh nói yêu em mà em vẫn không nhận lời yêu anh, thì em vẫn muốn anh nói. Cái cảm giác đấy như...”.
“Như một người chiến thắng phải không?” – Góc Nhìn cắt lời Linh. – “Em đã quen với việc được các chàng trai săn đón và chiều chuộng mình, quen với những lời tỏ tình của họ, nên em cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng khi có một người không như thế.”
“Vâng, anh nói đúng. Mặc dù em không so sánh anh với những người bạn khác, nhưng em vẫn cảm thấy khó chịu.” – Linh tiếp lời.
Góc Nhìn trầm ngâm. Hắn nghĩ ko biết hắn là kẻ thứ bao nhiêu được nàng mời lên giường theo cách này? Hắn định không nói ra, nhưng cuối cùng hắn buột miệng, cười cười: “Trước anh, em đã hại đời bao nhiêu chàng trai theo kiểu này?”. Rồi hắn lại cảm thấy hối hận vì đã nói ra câu ấy, mặc dù nó chỉ là một câu hỏi nửa đùa nửa thực. Để tăng cảm giác đây chỉ là một câu nói đùa, hắn xoay người đưa tay véo nhẹ vào ngực Linh, rồi dụi mặt hôn vào cổ nàng.
Linh nhìn hắn trân trân, dường như nàng cảm thấy khó chịu với câu hỏi của hắn. Nhưng chỉ một lát, đôi mắt nàng lại dịu lại, nàng trả lời: “Anh nghĩ em tồi tệ đến vậy hả? Cũng phải, người như em, có ai nghĩ tốt đâu. Nhiều lúc, chính em còn cảm thấy mình dơ bẩn nữa là. Tất cả cũng là do em ngu thôi. Đôi khi nghĩ lại, em cũng không biết rồi cuộc đời mình sẽ trôi về đâu. Chả lẽ cứ thế này mãi? Cũng có lúc em muốn thay đổi mình, nhưng cứ bạn bè rủ đi chơi là em lại không kiềm chế nổi mình. Em hứa tuần sau mình sẽ khác, rồi hết tuần sau, em lại hứa tháng sau, tháng sau nữa, rồi năm sau... cuối cùng cho đến bây giờ, em vẫn chả có gì khác. Em căm ghét bản thân mình, nhưng cứ nghe có kẻ nào nói xấu về mình, là em tìm cách gây sự ngay. Nói nhiều, nhưng chung quy lại, cũng chỉ tại em ngu...”

Nghe Linh kể, hắn vừa thấy thương vừa thấy phục nàng. Kẻ khác, có thể đã đổ lỗi tại hoàn cảnh khách quan, tại bố mẹ, tại anh trai, tại môi trường xung quanh... nhưng Linh lại hoàn toàn nhận lỗi về phía mình. Nhìn thấy lỗi của người khác thì dễ, nhưng nhìn thấy lỗi của mình thì cực kỳ khó. Về điểm này, Góc Nhìn e rằng hắn không bằng Linh. Sự ngưỡng mộ mà hắn dành cho vẻ đẹp tuyệt vời về hình thức của nàng giờ được bổ trợ thêm bởi một nét đấy trong tâm hồn, cá tính của nàng. Hắn vòng tay qua ôm chặt lấy nàng, hôn vào má nàng và nói: “Anh xin lỗi, anh đùa vậy thôi, em đừng suy nghĩ làm gì.”
Linh cựa mình, nàng cũng quay nghiêng người đối mặt với hắn và vòng một tay ôm lấy hắn. Nàng nói: “Em mà biết suy nghĩ thì em đã không như bây giờ. Em mà biết suy nghĩ thì trong mắt anh, em ko phải là con bé vớ vẩn như bây giờ. Nói thực với anh, anh là người đầu tiên em mời lên giường, anh cũng là người đầu tiên nhìn em với ánh mắt ấy.”
Góc Nhìn giật mình, hắn thầm cảm ơn trời đất là trước đây, nàng đã không nhận ra ánh mắt xoi mói của hắn hắn. Hắn xiết chặt vòng tay hơn, một tay hắn vuốt ve mái tóc nàng, thủ thỉ: “Thôi, cũng muộn rồi, ngủ thôi em nhé. Mai chúng ta nói chuyện tiếp.” Rồi hắn nhắm mắt lại như thể muốn làm gương cho nàng.
“Vâng, thì ngủ, nhưng anh vẫn không chịu hôn em sao? Một nụ hôn nhẹ trước khi đi ngủ cũng không được à?”
“Cái gì đến rồi nó sẽ phải đến thôi em ạ, không trông chờ điều gì, thì sẽ không phải thất vọng vì điều gì...” – Nói rồi hắn hôn phớt vào môi nàng và nhắm mắt lại, nàng cũng nhắm mắt lại. Kim đồng hồ chầm chậm tiến về con số 12, một ngày mới sắp bắt đầu...
Góc Nhìn không ngủ được. Một phần vì lạ nhà, phần khác, hắn xúc động trước những sự việc vừa xảy ra. Hắn nhìn sang bên cạnh, Linh đã ngủ tự lúc nào. Bộ ngực trần của nàng đều đều lên xuống, đôi mắt nàng nhắm lại thật yên bình. Có lẽ nàng là thế, vô tư quá mức đến nỗi không biết chăm sóc, bảo vệ những giá trị của bản thân mình. Hắn cảm thấy tiếc cho nàng. Giá như nàng sinh ra trong một gia đình khác, hoàn cảnh khác, thì tốt biết bao. Nhưng lúc đấy, có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ có cơ hội như cơ hội hắn đang có trong tay.
Góc Nhìn trằn trọc. Hắn với tay qua chiếc ghế cạnh giường lấy chiếc điện thoại, mở khóa bàn phím cho màn hình sáng lên. Đã hơn 12 giờ sáng rồi. Ánh trăng chiếu qua chiếc rèm cửa sổ tạo nên những hình thù thật vui mắt. Hắn chợt nhớ đến lời bà Hậu. Trăng sáng như vậy, tức là sắp đến rằm rồi. Rằm tháng 7, là ngày xá tội vong nhân, ngày cúng cô hồn. Theo như truyền thuyết cổ của làng này, thì nếu ai đi qua nghĩa địa Hoàng Hoa Thám vào giờ tí, sẽ có thể nhìn thấy “cổng trời”. “Cổng trời là cái gì nhỉ? Nó có thật không?” – Góc Nhìn tự hỏi. Hắn mở chức năng “âm lịch” trong điện thoại ra và tra thử. Hôm nay đã là ngày 12 tháng 7 âm lịch rồi, vậy là còn 3 ngày nữa.
Vẫn không ngủ đươc, Góc Nhìn nhẹ nhàng đứng dậy, đi lại phía cửa sổ, vén rèm và nhìn về phía nghĩa địa. Khu nghĩa địa im phăng phắc, đến cả tiếng côn trùng dường như cũng không có. Ánh trăng mờ ảo tạo nên một lớp áo màu vàng lên những ngôi mộ, trông thật kỳ ảo. Bất chợt, mắt Góc Nhìn bị hút về góc bên trái của nghĩa địa. Bên đấy có vật gì đang chuyển động. Nhờ có ánh trăng, hắn nhận ra đấy là một người, cụ thể, là một cô gái. Góc Nhìn cố gắng nhìn kỹ hơn. Cô gái này đang đứng thẳng ngay trước khu nhà hoang, hai tay đang chắp trước ngực thì phải. Cô ta mặc chiếc quần tối màu và chiếc áo màu trắng.
Bộ đồng phục học sinh!
“Vậy đây chắc là Trang rồi.” – Góc Nhìn lẩm bẩm. Đúng như Quyết từng kể, có lẽ Trang đang thắp hương trước nghĩa địa. Góc Nhìn quan sát Trang, cô ả đứng yên lặng như vậy một hồi lâu. Bất chợt Trang chuyển động, ả lùi về phía sau. Ban đầu, Góc Nhìn cho rằng có lẽ ả đã xong việc và chuẩn bị về. Thế nhưng, chỉ lát sau hắn đã nhận ra mình nhầm. Thái độ của Trang, là thái độ giật mình và sợ sệt một cách rõ rệt. Ả nhảy lùi về phía sau chứ không phải chủ động bước lùi về. Đi lùi được vài bước, Trang quay hẳn đầu lại và chạy một mạch vào con ngõ phía đối diện nghĩa địa với tốc độ phi thường. Góc Nhìn hơi hoảng, hắn không hiểu điều gì đã khiến Trang hoảng sợ đến như vậy? Không lẽ có việc gì xảy ra với ả? Hắn căng mắt cố quan sát khắp nơi, nhưng rõ ràng là không có gì. Hắn đành mở nhẹ cánh cửa, ghé sát đầu vào song cửa và nhìn thật kỹ. Trang nhảy giật lùi trong lúc đang đứng đối mặt với nghĩa địa. Vậy có lẽ nếu có cái gì làm cho ả hoảng sợ, thì nó phải đến từ nghĩa địa.
Vẫn không thấy gì. Đúng lúc Góc Nhìn định đóng cửa kéo rèm lại, thì một chuyển động nhỏ từ phía khu nhà hoang khiến đôi mắt hắn chú ý. Đúng là có chuyển động rồi, lúc đầu không rõ ràng, nhưng càng ngày Góc Nhìn càng rõ hơn. Đấy là bóng một người, đang di chuyển hết sức từ tốn từ phía khu nhà hoang ra đến đường cái.
Góc Nhìn căng mắt, đồng tử hắn mở ra hết cỡ, cố quan sát thật kỹ người vừa bước ra từ nghĩa địa. Và khi khoảng cách đủ gần để hắn lờ mờ nhận ra bóng người đấy là ai, thì Góc Nhìn giật bắn mình, mồ hôi túa ra như tắm.
Đó là một thanh niên nam giới cao, gầy, bước đi chậm rãi.
Đó cũng là một người Góc Nhìn biết.

Là Quyết!!!

Hết.